![]() |
| Luna Maya, bạn gái của ngôi sao âm nhạc Ariel, đang dính vào bê bối băng sex khiến Indonesia xôn xao. Ảnh: Negeridiawan.com. |
Năm 14 tuổi, một trong những thú vui ngoài giờ học của Jason Iskandar là trao đổi đĩa phim sex và những tập tài liệu khiêu dâm lấy từ Internet.
"Tôi dám chắc 99% học sinh trong trường từng xem phim ảnh đồi trụy", Iskandar, giờ đã 19 tuổi, cho biết. "Những đứa bạn khác của tôi thậm chí còn xem phim ảnh loại này từ năm tiểu học, lúc mới 12 tuổi".
Trong khi cảnh sát Indonesia nỗ lực tìm kiếm kẻ đã phát tán những đoạn phim sex được cho là của những ngôi sao nổi tiếng, nhiều người đặt câu hỏi tại sao phim ảnh khiêu dâm lại phổ biến đến thế tại quốc gia Hồi giáo lớn nhất thế giới. Không có gì ngạc nhiên khi bê bối băng sex của ngôi sao âm nhạc Nazril "Ariel" Irham và bạn gái gây xôn xao cả nước. Tuy nhiên, lỗi lầm không chỉ thuộc về Internet.
Đúng là càng ngày việc truy nhập Internet ở nước này càng dễ dàng, song giới trẻ Indonesia từ lâu có thể sở hữu những phim ảnh đồi trụy kém chất lượng của phương Tây. Năm 2008, các nhà lập pháp thông qua một đạo luật đặc biệt cấm các ấn phẩm khiêu dâm, khiến loại hình giải trí này đi vào hoạt động trong thế giới ngầm và càng dễ dàng lọt vào tay giới trẻ.
"Sao lại có quá nhiều fan của phim ảnh khiêu dâm ở Indonesia ư?", Juniwati Masjchun Sofwan, người đứng đầu Ủy ban bài trừ ấn phẩm đồi trụy Indonesia nói. "Bởi vì chúng không được kiểm soát kể từ khi báo chí và xã hội được tự do phát triển trong 10 năm đổi mới".
Thực tế là, chính quyền của tổng thống Suharto hạn chế tự do báo chí cho tới khi ông bị lật đổ năm 2008, mở ra một thời kỳ gọi là đổi mới. Những đoạn video và tạp chí khiêu dâm lậu xuất hiện ở những ngôi làng hoặc thị trấn nhỏ kể từ đó. Lực lượng hành pháp, khi đó và cả bây giờ, thường thực hiện các cuộc truy quét và hủy số lượng lớn những ấn phẩm này, song chúng vẫn trôi nổi ở các trung tâm mua sắm.
"Vấn nạn này chưa thể được giải quyết và sẽ không thể giải quyết được bằng luật chống khiêu dâm hoặc kiểm soát Internet", Usman Hamid, một nhà vận động vì nhân quyền ở Jakarta, cho hay. "Cảnh sát cần truy quét những người sản xuất và phát tán chúng, song họ không làm thế bởi vì nhóm người đó chính là nhà tài trợ cho họ", Usman nói.
Nếu cảnh sát và chính phủ không thể hoặc không muốn chặn việc phát tán ấn phẩm đồi trụy, có lẽ Indonesia cần xem xét một vấn đề lớn hơn. "Không hề có giáo dục giới tính trong nhà trường công hoặc các trường Hồi giáo", Guntur Romli, một tác giả viết về tình dục và đạo Hồi, cho biết.
Các nhà quan sát thì cho rằng Indonesia khó giành phần thắng trong cuộc chiến chống khiêu dâm bằng cách kiểm soát Internet như đề nghị của Bộ Thông tin. "Chúng tôi không công khai bàn chuyện tình dục", Guntur nói. "Đợi đến lúc có thể nói chuyện ấy khi đã kết hôn thì quá muộn".
Juniwati thuộc Ủy ban bài trừ ấn phẩm khiêu dâm Indonesia thì không đồng tình. Theo bà, giáo dục giới tính không nên được đưa vào trường học. "Dạy môn sinh học thì được, song giới tính thì phải để cho phụ huynh dạy cho con cái họ", bà nói.
Thế nhưng điều khó khăn là các bậc cha mẹ không biết con cái họ làm gì ở bên ngoài và thường không giỏi công nghệ bằng chúng.
Đây cũng là một vấn đề được nhắc tới trong một nghiên cứu do viện Witherspoon ở Mỹ đưa ra. Nghiên cứu được thực hiện ở Mỹ cho rằng giới trẻ xem nhiều phim ảnh khiêu dâm hơn cả người lớn. "Một sự thật đáng lo ngại là trẻ em truy nhập Internet và xem phim ảnh khiêu dâm", nghiên cứu cho biết. "Gần như tất cả cha mẹ chúng đều không biết chúng xem những ấn phẩm đồi trụy trên Internet".
Trở lại với Jasson Iskandar, anh thanh niên này chính là ví dụ cho thấy vấn nạn phim khiêu dâm phổ biến đến thế nào.
"Trong trường của tôi, phim ảnh khiêu dâm không phải chuyện cấm kị gì. Thậm chí, nói về bao cao su còn khiến nhiều người khó chịu hơn", Iskandar, giờ là một nhà làm phim tài liệu, giải thích. "Tuy nhiên, chúng không ảnh hưởng tới cuộc sống của tôi cho lắm".
Mai Trang (theo Time)
Xem bài liên quan cùng chủ đề:Phân Tích
Tags:
Phân Tích
